Pianist Trần Lê My : Trẻ, nhiệt huyết và sáng tạo!


Là con gái của nhạc sĩ Trần Hữu Bích vốn được công chúng yêu nhạc biết đến qua tiếng đàn violon và ca khúc Nụ hồng nổi tiếng.
 Là con gái của nhạc sĩ Trần Hữu Bích vốn được công chúng yêu nhạc biết đến qua tiếng đàn violon và ca khúc Nụ hồng nổi tiếng, mẹ là ca sĩ Lê Yến Nga – diễn viên đơn ca, Trần Lê My đã thừa hưởng năng khiếu âm nhạc từ truyền thống gia đình và đang là một trong những nghệ sĩ được chú ý hiện nay.
Trở về sau chuyến du học tại Trung Quốc, Trần Lê My đã có buổi biểu diễn ấn tượng vào ngày 17/06/2010 vừa qua tại Nhạc viện Tp. HCM, những chia sẻ cởi mở của Lê My sẽ mang đến cho khán giả nhiều góc nhìn về cô gái trẻ tài năng này.
Quá trình Lê My đến với cây đàn Piano như thế nào?
Thật ra nhạc cụ mà Lê My tiếp xúc và theo học đầu tiên là violon chứ không phải piano. Nhưng sau một thời gian thấy mình không phù hợp, nên xin ba mẹ chuyển qua học piano. My rất ham mê và thích thú nhạc cụ này từ nhỏ, khi lớn hơn, có giai đoạn My cảm thấy khó khăn, một phần do vừa học văn hóa vừa học piano nên My cũng thấy khá áp lực. Nhưng đến hôm nay, khi trưởng thành hơn và có thời gian dành cho piano nhiều hơn thì My rất yêu thích cây đàn này. My đã chọn piano thì sẽ gắn bó suốt đời.
Gia đình đều hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật, điều đó đã ảnh hưởng tới Lê My như thế nào?
Ba mẹ hướng cho My theo nhạc từ nhỏ. Ba hay tập đàn Piano cho mình, My thường nghe mẹ hát và anh trai đàn Violon nên cảm thấy rất thích và yêu mến âm nhạc. Gia đình chính là chỗ dựa vững chắc cho My bước trên con đường nghệ thuật.
Lê My có thể chia sẻ suy nghĩ về những người thầy? Và phong cách đàn Piano của My đã thay đổi theo thời gian như thế nào?
Người thầy đầu tiên mà My theo học là cô Nguyễn Thiện Phương Hạnh, lúc đó cô là Phó khoa Piano của Nhạc viện Tp.HCM. My được học cô trong khoảng thời gian khá dài là 10 năm, vì thế mà phong cách của cô ảnh hưởng đến tiếng đàn của My khá nhiều. Sau khi học với cô Phương Hạnh thì My có cơ hội được học thầy trưởng khoa Piano Đặng Hồng Quang. Thầy cũng đã dạy cho My nhiều kiến thức quý giá khi đàn. Rồi đến lúc du học tại Trung Quốc, được tiếp xúc với nhiều giáo sư âm nhạc và cách dạy mới, nên phong cách thể hiện tác phẩm của My có nhiều thay đổi. Đó là một Lê My trưởng thành hơn.
Lê My thấy cách dạy ở Trung Quốc có khác biệt nhiều so vớ trong nước? My đã tích lũy cho mình những kinh nghiệm gì?
Khi qua Trung Quốc học tập, My được tiếp xúc với một quốc gia có nền âm nhạc phát triển bậc nhất trong khu vực châu Á, đặc biệt là nhạc cổ điển. Một đặc điểm nữa là họ khá "cởi mở", có nhiều xu hướng, phong cách khác nhau du nhập vào, và cũng có nhiều du học sinh của họ sau khi du học nước ngoài đã quay trở về giảng dạy. Vì vậy đó là cơ hội để My tiếp xúc với nhiều phong cách khác nhau và nhiều cách giảng dạy mới mẻ hơn.
My cũng rất may mắn được học với hai giáo sư, đó là giáo sư Zheng Jie - người Đài Loan – tu nghiệp bên Đức và giáo sư Jiang Nian tu nghiệp bên Anh. Một giáo sư trường phái Đức rất khuôn phép, mẫu mực, ..còn một giáo sư trường phái Anh thì phóng khoáng hơn. Trước đó, khi học ở Việt Nam, My được ảnh hưởng nhiều từ trường phái Nga. Nhiều khi có những khác biệt giữa các phong cách âm nhạc nhưng nó sẽ bổ sung cho My rất nhiều. Ví dụ như khi học các tác phẩm của nhà sọan nhạc Johann Sebastian Bach (như Bình quân luật, Partita, French Suites ... ) nếu theo trường phái Nga thì khi đàn phải tuân thủ những ghi chép trong sách (phiên bản sách Nga có nhiều ghi chú về sắc thái,cường độ cũng như các cách phân câu, phân đọan nhạc ), còn với giáo sư trường phái Đức, cô yêu cầu sử dụng phiên bản sách Đức (hầu như không có nhiều ghi chú cụ thể như phiên bản sách Nga) để người nghệ sĩ có những sáng tạo riêng, nghĩa là My cần có sự sáng tạo của mình trong khi đàn một tác phẩm nào đó.
Với suy nghĩ của một người trẻ tuổi, một người đi dạy các em nhỏ, Lê My có bao giờ nghĩ sẽ mang dòng nhạc cổ điển đến gần hơn với các bạn trẻ không?
Hiện tại My thấy ở Việt Nam có nhiều phụ huynh bắt đầu cho con đi học nhạc từ nhỏ để hình thành một nền tảng thẩm mỹ, và âm nhạc cũng có ảnh hưởng ít nhiều tới sự hình thành nhân cách của trẻ nhỏ, do đó học Piano là một cách rất tốt. Nói là nhạc Hàn lâm khó hiểu và không dễ tiếp nhận, nhưng My nghĩ dần dà rồi chúng ta cũng tiếp nhận được nếu có sự kiên trì và đầu tư ngay lúc đầu.
Lê My chia sẻ thêm về cách chơi đàn, cũng như kinh nghiệm riêng của mình? Làm sao để có được những sự khác biệt trong việc thể hiện tiếng đàn?
Khi đàn piano có một số nguyên tắc nhất định như ngón tay cong tròn, sát phím, cổ tay thả lỏng, ...Nhưng khi thể hiện các tác phẩm khác nhau của những nhà sọan nhạc khác nhau thì việc sử dụng vị trí nào của ngón tay cũng rất quan trọng. Ví dụ khi đàn tác phẩm của nhà soạn nhạc Frédéric Chopin thì dùng phần thịt của ngón tay nhiều hơn, nhưng khi đàn tác phẩm của nhà soạn nhạc Johann Sebastian Bach thì dùng phần đầu ngón tay nhiều hơn,... Trong khi đàn, tư thế ngồi và cách dùng lực cũng rất quan trọng, điều đó giúp người nghệ sĩ tạo ra tiếng đàn dầy hay mỏng.
Hiện nay, Lê My đã định hình được phong cách riêng cho tiếng đàn của mình chưa?
Nói đến phong cách riêng thì ai là nghệ sĩ cũng hướng tới, không riêng gì Lê My. Tuy nhiên hiện nay My cũng đang trong giai đoạn học hỏi và phát triển là chính, làm thế nào để tìm ra nét riêng cho mình. Mà có lẽ sự riêng biệt ấy cần được cảm nhận qua tiếng đàn, chứ My khó mà nói cụ thể nó thế nào, vì mỗi người sẽ có một cách cảm nhận riêng. Có thể hiện nay phong cách chưa rõ ràng nhưng ít ra My biết mình đang đi theo hướng đúng.

Có khi nào Lê My muốn theo con đường sáng tác ca khúc của ba không?
Thật ra ba My cũng có khuyến khích My sáng tác, khi còn học bên Trung Quốc thì My đã học thêm môn tự chọn là sáng tác ca khúc. My cũng đã tập sáng tác một số ca khúc nhỏ bằng tiếng Trung, tuy nhiên chưa dám cho ai nghe (cười). Thật ra My thấy mình cũng chưa đủ khả năng để có thể sáng tác ra những tác phẩm lớn, do đó hiện nay My vẫn tập trung cho công việc dạy học và biểu diễn piano là chính.

Trong khả năng của mình, Lê My thấy phù hợp với nhạc của nhà soạn nhạc nào? Tại sao Lê My có lựa chọn như vậy?
Trong các nhạc sĩ, My thấy mình yêu thích và phù hợp với các tác phẩm của L.V. Beethoven. Vì trong âm nhạc của ông, My thấy có tất cả mọi cung bậc cảm xúc của cuộc sống, bi thương và hạnh phúc, đau khổ và vinh quang. Điều quan trọng là trong mỗi tác phẩm của Beethoven đều có ẩn chứa một nội dung nhất định, để lại chiều sâu trong suy nghĩ cho người nghe, vì vậy mà My yêu thích các tác phẩm của ông.

Công việc hiện tại cũng như kế hoạch sắp tới của Lê My dành cho Piano là gì?
Công việc hiện tại của My là biểu diễn và giảng dạy. My hy vọng là ngày càng nhiều bạn trẻ yêu thích Piano hơn và My sẽ có nhiều đêm diễn để được thỏa sức sáng tạo cũng như mang dòng nhạc cổ điển đến gần với nhiều người hơn.

Chúc cho tiếng đàn của Lê My bay cao hơn và sẽ ngày càng có nhiều học trò yêu thích môn học piano.
Trần Lê My sinh năm 1985, 6 tuổi bắt đầu học đàn Piano.
Năm 1993 vào Nhạc viện Tp.Hồ Chí Minh
Năm 1996 đạt giải Ba và giải biểu diễn tác phẩm Việt Nam hay nhất cuộc thi Tài năng trẻ Piano.
Năm 1997 đạt giải Ba cuộc thi Piano quốc tế Per Giovani tại Italy.
Năm 2000 vào vòng 2 cuộc thi Piano quốc tế Adilia Alieva tại Pháp.
Năm 2003 học Piano dưới sự hướng dẫn của Trưởng khoa Piano Đặng Hồng Quang.
Năm 2004 ,du học tại Trung Quốc với học bổng của Bộ Giáo Dục và Đào Tạo.
Năm 2010, tốt nghiệp xuất sắc đại học tại Học viện Âm nhạc Vũ Hán – Trung Quốc.
(Nguồn: ANVN13)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.